co ay qua ngot ngao
Editor : Mứt Chanh & Sunn:x. Ngày mở hố : 25/3/2020. Tên gốc : 她太甜. Thể loại : Hiện đại, Hào môn thế gia, Ngọt sủng, HE. Văn Án. Tô Hà từng điên cuồng theo đuổi Tạ Lâu, thế nhưng anh lại chẳng hề động lòng. Mãi tới sau này, gia đình của Tô Hà trở nên suy sút, cô cũng
Vo yeu kho chiu tong tai sung vo ngot ngao. Hỏi lúc: 4 tháng trước. Trả lời: 0. Lượt xem: 193. Chương 1. Ra giá đi, tôi dẫn anh đi Chương 2
Vào sinh nhật của tôi, ông ấy gửi cho tôi 20 chai rượu vodka và một bức thư rất ngọt ngào" - ông Berlusconi nói với các nghị sĩ tại hạ viện Ý. Sinh nhật của ông Berlusconi mới diễn ra hôm 29-9 vừa qua.
CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀOTác giả: cung cấp Tiệt Bạch TháiThể loại: hiện nay đại, từ thanh xuân đến trưởng thành, hào môn rứa gia, trước nàng truy sau nam giới truy, nam bao gồm bệnh chiếm hữu – cô gái nhỏ xinh đẹp ngọt ngào, #SỦNG_NGỌT, dịu nhàng, HE.Độ dài: 111 chươngTình trạng: hoàn edit.Cái gì cũng có thể có
ReadVô tâm? Cậu ấy là người hiểu rõ bọn tôi nhất., stories (AllCale/TCF) Ngọt ngào cùng Cale Henituse of Shinoru_Hazune daily updated chapters
Site De Rencontre En Ligne Sans Inscription. Editor Mứt Chanh“Tạ Lâu, anh không thể cưỡng ép tôi!”“Tạ Lâu!! Tạ Lâu!!”Đôi môi bị mút đến đỏ ửng thì anh mới dời đi. Tô Hà liền kêu lên, đôi tay đẩy anh ra. Khóe mắt ướt át tùy lúc đều có thể rơi lệ. Tạ Lâu hôn theo môi hướng lên trên, gương mặt, cái trán, cuối cùng dừng ở khóe mắt của cô. Nghe được tiếng kêu của cô, hô hấp của anh trở nên sâu hơn, sau đó nghiêng đầu ngậm lấy vành tai của cô, tay từ ngực cô thu trở về. Giọng nói của anh đầy ám muội, thấp giọng nói “Được thôi, không cưỡng ép em, nhưng em để tôi cùng em ăn tết.”Tô Hà nức nở. Người này quá vô lại. Tạ Lâu cúi đầu nhìn cô, đầu ngón tay nâng cằm cô lên, “Sao hả?”Tô Hà gắt gao mà bắt lấy cổ áo, trừng mắt nhìn anh. Một hồi lâu, cô mới nói “Anh nên về nhà ăn tết đi.”“Tôi không cần trở về, tôi ở cùng em.” Ánh mắt của Tạ Lâu dừng ở ngón tay tinh tế đang bắt lấy cổ áo của cô, rúc vào trong ngực cô, có chút yếu đuối, có chút chật vật, một vẻ đẹp bị chà đạp. Ngực dã thú vẫn luôn kêu gào nhưng Tạ Lâu cực kỳ kiên nhẫn, cảm xúc tàn sát bừa bãi bị anh cưỡng chế ấn xuống dưới. “Tôi……” Tô Hà cắn môi. Một chút cũng không muốn ở bên anh. Tạ Lâu nhìn thấy vẻ mặt khó xử của cô, trong lòng biết cô suy nghĩ đến cái gì, cười một tiếng, “Hà tất nghĩ lâu như vậy hả? Dù sao em có đáp ứng hay không, nếu em đã vào cửa này rồi thì anh không định trở về.” “Cho nên, đừng nghĩ nữa, nấu cơm đi thôi.” Giọng nói Tạ Lâu lại thấp đi vài phần, đầu ngón tay nắm lấy ngón tay của cô, nán lại với một chiếc đèn tường nhỏ ở góc này. Điều này thật ái muội, mê ly. Tô Hà nhìn ngón tay hai người giao nhau, dường như anh đang chơi, một chút một chút mà nắm lấy, như là trò chơi giữa những đôi yêu nhau. Trong lòng Tô Hà nhảy dựng, đột nhiên rút tay về. Tạ Lâu nhướng mày nhưng thật ra lại không thèm để ý. Anh nói “Còn nhớ rõ lối vào Tháp Ngọc không?”Tô Hà dừng một chút, cắn môi không trả lời. Đôi mắt của Tạ Lâu sâu như mực, dừng ở trên mặt cô, “Em cùng tôi mười ngón tay giao nhau, em thích cái cảm giác kia không?”Anh nói xong, kéo Tô Hà về tới cái đêm mưa kia. Lúc ấy cô bị nước mưa xối đến cả người đều ướt, bi thương thống khổ đan chéo dưới đáy lòng, toàn thân đều rất thảm. Anh xuất hiện chỉ khiến cô cảm thấy khó xử, nhất thời suy nghĩ lưu chuyển. Chỉ khi phát hiện mười ngón tay giao lấy nhau, cô mới sửng sốt…. “Em thích không?” Tạ Lâu thấp giọng hỏi lại, sau đó anh lại lần nữa bắt lấy ngón tay của Tô Hà, trầm giọng “Tôi thích.”* Mười lăm phút sau. Tô Hà đứng ở trong phòng bếp nhìn một đống đồ ăn rồi khép hờ cửa. Đối diện với phòng khách, Tạ Lâu cầm điều khiển từ xa, chọn kênh. Tô Hà nhìn thoáng qua hướng đó, sau đó mở vòi nước, tiếng nước chảy róc rách. Cô cúi đầu bắt đầu nấu cơm. Bữa tối đêm giao thừa ở Hải Thị rất đặc biệt, trên bàn phải là số chẵn, chay mặn phối hợp còn có thêm một nồi nước, cần phải có cây củ cải đường. Tô Hà còn dùng khoai môn làm món khoai môn lăn đường, món này người Triều làm ăn ngon nhất. Sau khi Tô Hà làm xong, lại làm các món ăn khác… Bởi vì chỉ có hai người cho nên đồ ăn tám món là quá nhiều. Tô Hà liền giảm xuống còn sáu. Để trả thù tâm lý, Tô Hà không hề làm một món cay nào cả, tất cả đều là món ăn Quảng Đông. Cực kỳ thanh đạm, không có một chút khẩu vị nặng. Xem anh ăn như thế nào. Một giờ sau, Tô Hà toát mồ hôi, tóc cô cũng có chút rối, một lần nữa lại buộc tóc bước ra. Tạ Lâu cúi người lấy ra hai Tiandi từ tủ lạnh, đặt ở trên bàn cơm nhìn các món ăn rồi nhìn Tô Hà nhướng mày. Tô Hà cầm khăn giấy lau chùi cổ rồi kéo ghế dựa ra, tự mình ngồi xuống, ngữ khí có chút khiêu khích “Không thích thì anh có thể đi.”Biết anh thích ăn cay nên Tô Hà cố ý nói như thế. Đầu ngón tay của Tạ Lâu móc mở nắp chai và đẩy một chai cho Tô Hà. Sau đó tự mình mở một chai, cúi đầu uống một ngụm, vị chua lạnh đã chui vào trong cổ họng. Anh ngồi xuống, cầm lấy chiếc đũa gắp khoai môn lăn đường bỏ vào trong miệng, nhai xong hai lần rồi mới lười biếng nói “Em làm cái gì tôi cũng đều thích, xào dưa muối cũng được.”Tay Tô Hà gắp đồ ăn chợt ngừng lại, lặng yên đảo mắt rồi cúi đầu tiếp tục ăn. Cái bàn ban đầu là được đặt cho sáu người ngồi ăn, bàn gỗ màu hồng đào, trang nghiêm dày nặng. Rất lâu trước kia, người một nhà Tô Hà liền tại trên chiếc bàn này ăn cơm tất niên, trong TV truyền phát tin tin tức, đủ các loại kênh chúc mừng năm mới. Cô là con gái duy nhất trong nhà, bà ngoại, ba, mẹ, ông ngoại bốn người đều là nhân vật lớn. Lúc ăn cơm liền nhét bao lì xì vào tay cô, sờ đầu cô chúc cô học tập tiến bộ, trưởng thành hơn nữa. Hiện giờ, trên chiếc bàn này chỉ còn lại một mình cô. Cô đơn chiếc bóng. Chiếc đèn phía trên cũng tối đi rất nhiều so với trước đây. Một khối xương sườn được gắp đến trong chén cô. Tô Hà ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt hẹp dài kia của Tạ Lâu, anh một tay xoay chuyển chai nước, cúi đầu uống một ngụm lại cười nói “Năm mới vui vẻ, Tô Hà.”Tô Hà “….. Năm mới vui vẻ.”Trong TV, truyền đến tiếng pháo. Bùm bùm. Thế là đã đến năm mới. Khuôn mặt của Tạ Lâu ở dưới đèn tuy rằng vẫn có chút sắc bén, nhưng so với trước đây đã ấm áp đôi chút. Tô Hà có chút hoảng hốt, vội cúi đầubỏ đồ ăn vào trong miệng. Anh ấy thích ăn cay nhưng anh ăn cũng không ít. Tô Hà một chén cơm thêm một chai Tiandi đã rất no rồi. Tạ Lâu ăn hai chén cơm, sau đó còn ăn sạch xương sườn còn thừa. Ăn cơm xong, Xuân Vãn đã bắt đầu rồi. Tô Hà đứng dậy thu dọn, nhà cô không có máy rửa chén nên cô tự mình rửa thôi. Cô chồng chén đũa lại rồi liếc anh một cái, “Anh có về nhà không?”Nào có ai mà cơm tất niên ăn ở trong nhà người khác, cha mẹ anh cũng không thúc giục sao? Tiếng nói vừa dứt thì điện thoại Tạ Lâu liền vang lên, đôi chân dài chồng lên nhau rồi cười “Này không phải tới thúc giục sao?”Cuộc gọi được bắt máy rất hiển nhiên là thúc giục anh về nhà. Tô Hà à một tiếng, bưng chén đũa vào phòng bếp. Ra vào hai lần, nhìn thấy anh sờ cằm, một tay thưởng thức bình không, một tay nắm lấy điện thoại, nói với đầu bên kia “Dạ, cùng… Bạn gái ăn cơm tất niên.”Tô Hà trượt tay, thiếu chút nữa đã làm rớt cái đĩa trên bàn. Tạ Lâu nhướng mày nhìn cô, cười như không cười, lại nói với đối phương “Không phải người mà mẹ thấy, mẹ đừng đoán mò, được rồi, mẹ nói với ông nội một tiếng, ngày mai con sẽ ở bên cạnh ông, không được à, không quay về được, còn chưa có đuổi tới tay mà….”Tô Hà không nghe thấy nữa liền chui vào trong phòng bếp, cũng không muốn trở ra nữa. Bên ngoài có giọng nói chuyện của anh đứt quãng, mông lung, ngẫu nhiên lại rõ ràng. Điện thoại của anh đến rất nhiều, làm như treo một cái tới một cái. Tô Hà không nhịn nổi nữa mà nhìn vào điện thoại của mình. An an tĩnh tĩnh. Cô nắm lấy chén dĩa, hít lấy một hơi thật sâu, chỉ cảm thấy ngực chua xót. Chỉ chốc lát, điện thoại lại vang lên. Là WeChat. Lại là Tạ Lâu gửi. Anh đã gửi một cái bao lì xì. Viết 【 năm mới vui vẻ, tuổi mới bình an. 】 Tô Hà “……” * “Suy nghĩ cái gì? Không thu bao lì xì à?” Tiếng nói của Tạ Lâu vang lên ở cửa, Tô Hà nắm chặt di động, như là bị người phát hiện cô đang xem WeChat, hoảng loạn mà ấn tắt điện thoại di động, quay đầu nhìn qua. Tạ Lâu dựa vào cửa ôm lấy cánh tay, trong miệng ngậm thuốc lá. Tô Hà “Đừng ở trong phòng bếp hút thuốc.”Đầu ngón tay của Tạ Lâu muốn bóp lấy điếu thuốc thổi một ngụm sương khói, bị cô nói thế thì động tác đã ngừng lại rồi cười “Trong nhà có phải cũng không thể hút thuốc hay không?”Tô Hà nhíu mày “Đương nhiên.”Ngày hôm qua cô mới dọn dẹp xong, sạch sẽ, còn phun sương mát. Tạ Lâu không chút để ý mà à một tiếng, đem thuốc lá lấy xuống, bóp tắt, ném ở thùng rác. Sau đó mới nói “Rửa xong rồi à? Ra xem xuân vãn nào.”Tô Hà nhìn chén đũa đã rửa xong, tiếng nước róc rách như có chút mơ hồ giọng anh trong đó. Tô Hà lại nghe đến hai chữ xuân vãn. Cậu chủ Tạ cũng sẽ thích xem xuân vãn sao… * Chờ Tô Hà rửa chén xong xuôi thì tin nhắn trên WeChat cũng tới rất nhiều. Có Ôn Mạn Trần Lâm Trì Dĩnh, cũng có Trần Diệu Chu Thành Hứa Du, còn có bạn học khác trong lớp, còn có ba dượng cùng Vương Huệ. WeChat của Chu Ngữ Ngữ là gửi theo nhóm. Tô Hà nhìn tin nhắn của Vương Huệ một cái. Vương Huệ “Ăn cơm chưa?”Vương Huệ 【 Hà Hà, năm mới vui vẻ 】 Mặt sau là một bao lì xì. Tô Hà lau lau tay rồi cầm lấy điện thoại đi ra ngoài. Liền thấy trên bàn trà nhiều thêm một cái mâm đựng trái cây, mâm đựng trái cây bày kẹo còn có chocolate cùng mấy quả quýt đường mà cô mua ban chiều. Đầu ngón tay thon dài của Tạ Lâu lột quả quýt đường, TV truyền phát tin xuân vãn, nhưng anh chỉ nhìn chằm chằm vào di động. Thấy cô bước ra tới, Tạ Lâu ngẩng đầu nhìn qua cô, thần sắc có quen thuộc không chút để ý. Tô Hà chọn chỗ bên cạnh sô pha ngồi xuống, một múi quýt đường đưa đến bên môi cô. Có chút lạnh. Tô Hà theo bản năng mà há mồm, quýt đường vào trong miệng cô, cắn một phát, nước ngọt tràn đầy toàn bộ khoang miệng, Tô Hà duỗi tay ra lau khóe môi. Tạ Lâu ngay cả đầu cũng không ngước lên, tiếp tục nhìn di động. Phòng khách trừ bỏ tiếng TV ra thì rất yên tĩnh. Tô Hà vốn dĩ rất căng thẳng nhưng sau đó lại từ từ thả lỏng, ngồi ở trên sô pha, ngẫu nhiên nhìn xem TV, rồi đa số cúi đầu chơi điện thoại. Một viên chocolate mà đen lại đưa đến bên môi cô. Tô Hà chớp chớp mắt, đẩy tay anh ra “Không ăn đâu, quá ngọt.”Tay Tạ Lâu ngừng lại, nghiêng đầu liếc nhìn cô rồi nhướng mày “Không thích ngọt, mà em còn mua làm gì?”Tô Hà “Bày biện đẹp mắt.”Tạ Lâu cười khẩy một tiếng “Em bày biện cũng rất đẹp….”Tô Hà “……” Lăn. Hơn 10 giờ Alipay phải thanh toán nhiều ít trăm triệu. Tô Hà phát hiện Trì Dĩnh tặng cô không ít bao lì xì, còn kém một cái chuyên nghiệp. Trì Dĩnh ở giữa khung chat Alipay, vẫn luôn kêu cô nhanh tìm người muốn một mớ, có thể tối nay tích lại thành điểm thưởng. Tô Hà nhất thời bất đắc dĩ, nhìn Tạ Lâu còn đang xem điện thoại. Cô dừng một chút, kêu lên “Tạ Lâu.”Cổ họng người đàn ông chuyển động, ừ một tiếng, không chút để ý. Tô Hà nhẹ giọng hỏi “Anh có thẻ khách hàng thân thiết không?”Vừa hỏi xong thì tay Tạ Lâu đặt đầu gối, nghiêng đầu nhìn cô. Tô Hà có chút khẩn trương, nhìn tôi như thế làm cái gì? Có hay là không có? Tạ Lâu cười nhẹ một tiếng, “Ấu trĩ.”“Tôi thêm cho em.”Nói xong, Tô Hà liền thu được Alipay tăng thêm bạn tốt. Tô Hà thông qua, một thẻ khách hàng thân thiết liền từ chỗ anh đưa qua chỗ cô, Tô Hà dừng một chút, nhanh chóng thu lấy. Ngay sau đó. Alipay lại tới một cái chuyển khoản. Tạ Lâu 【5200】 Tạ Lâu 【 Tích tiền làm gì, tôi cho em thì tốt rồi. 】 Tô Hà 【5200】 Tô Hà 【 tôi không cần. 】 Tạ Lâu nhìn số tiền rồi khịt mũi một tiếng. Nhưng không chuyển tiền cho cô nữa. Hai người hòa thuận không có việc gì, anh xem điện thoại của anh, tôi nhìn điện thoại của tôi, vẫn có chút ấm áp. 10 giờ rưỡi qua đi, xuân vãn gần kết thúc, Tạ Lâu lột một cây kẹo que nhét vào trong miệng cắn nát, sau đó điện thoại của anh lại vang lên, đó là điện thoại ở trong nhà. Anh xem cũng chưa xem, cũng không nhận mà chỉ nghiêng người nắm lấy cằm của Tô Hà, đè ép qua lấp kín môi cô. Vị ngọt lập tức chui vào trong miệng, Tô Hà trừng lớn mắt, vươn tay đẩy anh ra. Sau khi anh cho khối đường đến miệng cô thì đầu ngón tay xoa nhẹ lấy vành tai của cô, thấp giọng nói “Năm mới vui vẻ, tôi đi trước đây.”
Editor Mứt ChanhGiọng nói này lọt vào tai Tô Hà đã bị cô nhận ra trong vòng một nốt nhạc. Cô xoay người lại, nhấc tay lên, chất lỏng màu đỏ văng về phía khuôn mặt của Tạ Lâu. Gần như ngay lập tức. Với ánh mắt kinh ngạc cùng tiếng thét chói tai bên cạnh, Tạ Lâu bị chất lỏng màu đỏ lạnh lẽo kia tưới cho lạnh đến thấu tim. Anh mặc một chiếc áo sơmi trắng, quần dài màu đen, mái tóc hơi thu hút. Đáng lẽ phong lưu phóng khoáng như thế nhưng bây giờ thành lại như một con gà rớt vào nồi canh đầy chất lỏng màu đỏ. Chu Thành cùng Hứa Du ngây dại hết nửa giây. Đệch.... Đôi tay của Tô Hà run rẩy, ngẩng đầu lên mà nhìn Tạ Lâu một cách giận dữ. "Anh tiêu tiền để mua mát mẻ phải không?" Giọng Tô Hà không cao nhưng lại cực kỳ rõ ràng, cũng cực kỳ trong trẻo. Quả cầu với màu sắc rực rỡ lắc lư một vòng chiếu đến khuôn mặt của Tô Hà, nhưng trên khuôn mặt ấy của cô lại mang theo cảm xúc lạnh lẽo. Ngay cả âm nhạc cũng tạm dừng, những người đang nhảy múa trên sàn cũng thả tay xuống, vẻ mặt mờ mịt mà nhìn qua bên này. Tạ Lâu đút một tay vào túi, đôi mắt tối sầm đi rồi lại trở nên lạnh lùng. Cả người đều toát lên sự giận dữ, đôi mắt hẹp dài kia của anh nhìn chằm chằm vào Tô Hà. Chất lỏng dọc theo trán lăn xuống. Một giây sau, anh giơ tay chạm vào chất lỏng ở khóe môi rồi nở một nụ cười. Thoáng cái lại khiến người ta run sợ. Tô Hà theo bản năng mà lui về sau hai bước nhưng cánh tay đã bị Tạ Lâu bắt lấy, anh cười lạnh một tiếng " Quả thật là mát mẻ, cần ấm áp một chút."Nói xong. Anh túm lấy Tô Hà rồi đi đến phòng bao. Tô Hà nghiêng người lảo đảo, dùng sức mà giãy giụa nhưng lại không có cách nào giãy ra được. Bạn học khác đều sợ khí thế trên người Tạ Lâu nên theo bản năng tránh ra hết. Tô Hà kêu lên "Tạ Lâu, anh buông tôi ra."Cô lại hối hận, cô không nên khiêu khích anh. Nhưng hành vi của anh khiến cô bẽ mặt, cô tức giận cũng.. cũng phải thôi. "Tạ Lâu!"Toàn trường chỉ có một mình Trần Diệu có dũng khí đấy. Cậu ta chạy tới thì Tạ Lâu cũng đã đem Tô Hà đẩy mạnh vào bên trong phòng bao, sau đó ném một cái bình hoa trực tiếp nện xuống bên chân Trần Diệu, Trần Diệu bởi vì tránh cái bình hoa này mà bỏ lỡ cơ hội. Ầm một tiếng. Cửa phòng bao đóng lại, khóa cũng rơi xuống. * Răng rắc một tiếng cực kì rõ ràng. Tô Hà đứng run bần bật trong căn phòng bao tối tăm này. Đầu ngón tay cô lạnh ngắt, không biết là do rượu lạnh hay là do điều hòa của phòng bao lạnh nữa. Trong căn phòng mở hai chiếc đèn, là loại đèn tường cho nên vẫn tối như cũ. Tạ Lâu liếm rượu trên ngón tay, dựa vào trên cửa mà nâng mí mắt lên nhìn Tô Hà. Đôi mắt kia lóe lên ánh sáng của sự săn lùng, anh nhếch khóe môi. "Tô Hà, em cho rằng tôi theo đuổi em như thế, là vì cái gì?"Từ lúc anh gọi một tiếng Tô Hà kia, Tô Hà theo bản năng siết chặt bả vai. Cô ôm chặt cánh tay, đứng ở giữa phòng bao cùng anh đối diện. Cô nghiến răng "Anh còn không phải là muốn cho mọi người biết, lúc trước tôi không biết xấu hổ mà theo đuổi anh sao?"Sau khi nghe xong, Tạ Lâu hơi ngước cằm lên, anh một tay mở nút ở cổ áo sơ mi, giọng nói lạnh nhạt "Thì ra em vẫn luôn nghĩ như vậy."Tô Hà mím chặt môi, không trả lời. Nhưng cử chỉ im lặng này chứng tỏ rằng cô đang cam chịu. Cổ áo bị anh mở ra ba nút, lộ ra một chút ngực cùng xương quai xanh. Khuôn mặt lạnh của Tạ Lâu dưới ánh sáng lờ mờ trở nên cứng rắn cùng hờ hững. Anh cười khẩy một tiếng "Tâm tư của con gái, thật là... nhiều.""Là cô gái thích qua tôi, em không thấy may mắn sao? Tôi cũng nhớ rõ những chiêu mà em theo đuổi tôi đấy? Sao hả?" Anh nhướng mày, Tô Hà nhìn thấy rõ mặt anh. Cô đột nhiên hoảng hốt. Lúc này anh quá nguy hiểm. Nơi này quá chật, chỉ có cô... Cùng anh. * Tô Hà lắc đầu "Tôi không may mắn, tôi chỉ hy vọng anh có thể quên đi, bao gồm chuyện tôi đã từng thích anh."Trong phòng bao chỉ có hai người, cánh cửa vừa đóng lại, động tĩnh bên ngoài cũng không truyền vào được. Cách âm rất tốt, lúc Tô Hà nói chuyện, tiếng nói sẽ không bén nhọn như vừa rồi mà sẽ ôn nhu đi rất nhiều. Đầu ngón tay của Tạ Lâu xoa xoa vành tai, thế nhưng lại ngửi được một mùi hương thoảng thoảng giữa không khí. Mùi hương này dường như từ sợi tóc cô truyền đến. Cổ họng anh lăn lộn một chút, khóe môi vẫn hờ hững mà dẫn dắt ý cười "Thì ra thích tôi, lại là chuyện khổ sở đến vậy?"Khổ sở đến nỗi bốn năm sau không muốn thừa nhận mình từng thích anh, còn muốn quên nhau đi. Anh híp mắt, đứng thật thẳng, chiều cao kia ập vào trước mặt. Tô Hà lại lại lui về phía sau một bước, Tạ Lâu xoa xoa khóe môi, nói "Em cố chấp cái gì?""Hả?""Con gái bọn em đều vô cớ gây rối như vậy sao?"Tô Hà một mực thối lui, cô nói "Theo đuổi không được, chúng tôi còn không được khổ sở sao?"Tạ Lâu nghiêng nghiêng đầu, gật đầu "Cho phép, có thể.""Hẳn là em nên nói sớm cho tôi biết là em không thích phương thức theo đuổi của tôi." Anh bỏ thêm một câu, ánh mắt xẹt qua ngực Tô Hà, chiếc khăn quàng cổ mỏng của cô đã bị ném trên sô pha bên ngoài. Váy cổ chữ V, mơ hồ có thể thấy được làn da trắng nõn, thấp một chút nữa càng có thêm phong cảnh. * Tô Hà không phát hiện ra ánh mắt của anh ở chỗ này bởi vì nơi này quá tối tăm, ánh sáng mờ ảo này chỉ đủ cho cô nhìn thấy một chút bài trí ở phòng bao mà thôi. Nhưng cô biết ánh mắt anh trở nên càng nóng rực, Tô Hà lui cũng không thể lui nữa liền ngã ngồi ở trên sô pha. Có sô pha đỡ lấy, nhất thời cô cảm thấy an toàn chút, cũng cầm gối ôm vào trong ngực. Ôm gối còn mang theo một cổ mùi hương thoang thoảng khiến cô hơi chút sửa sang lại dáng ngồi. Có thể cùng anh đối diện. Tạ Lâu không trực tiếp đuổi theo mà ngồi ở trên bàn kính, khoảng cách không xa, đầu gối lại đụng tới đầu gối Tô Hà. Anh hơi nghiêng người, một bàn tay đặt tại đầu gối "Bây giờ em hãy nói cho tôi biết, em thích dạng theo đuổi nào?" Tô Hà theo bản năng siết chặt gối ôm, hô hấp dường như ngừng lại. Phong thái thương lượng này của anh, tuy rằng cường thế nhưng lại có thể nhìn ra anh đang nghiêm túc. Tô Hà nhất thời cảm thấy hai người hẳn là có chuyện để nói. Cô hít một hơi, nói "Tôi hy vọng anh từ bỏ.""Tôi không muốn biết anh vì cái gì đột nhiên muốn theo đuổi tôi, nhưng trong quá khứ, anh không phải chẳng thèm ngó tới tôi sao? Anh muốn tiếp tục cũng được, dù sao hiện tại tôi cũng...... Cũng không thích anh.""Chẳng thèm ngó tới sao?" Tạ Lâu nhướng mày, "Vào cấp ba, tôi không có tâm tư gì với yêu đương, bận quá, căn bản không có thời gian.""Lúc ấy em theo đuổi..... Thật con mẹ nó làm người ta khó chịu..... Những việc này không nên để đàn ông tới làm sao?"999 đóa hoa hồng, sinh nhật party.... Từng chuyện từng chuyện, giống dạng nào đây? Dùng tiền theo đuổi. Tạ Lâu anh đâu có thiếu tiền? Đây là lần đầu tiên Tạ Lâu nói về chuyện cấp ba năm ấy. Khi cô theo đuổi anh, thì ra tâm tư anh lại là như vậy. Tay Tô Hà siết chặt gối ôm, cô sững sờ một lúc "Cho nên, anh không thích tôi theo đuổi lại vì cái gì mà dùng cách tương tự theo đuổi tôi?""Không phải em cũng thích sao?" Tạ Lâu hỏi lại. Tô Hà "......" Ai thích hả??? * Đúng rồi. Thích người theo đuổi mình như vậy, có lẽ tự mình sẽ cảm động, không thích người như vậy theo đuổi mình, chỉ biết gia tăng áp lực cho mình. Tô Hà đột nhiên hiểu được. Ngày đó, có lẽ Tạ Lâu cảm thấy cô đã tạo cho anh áp lực. Giống như hôm nay. Chỉ là đã từng không chiếm được một thứ gì mà chỉ toàn nhận lấy tủi thân, tâm tình như vậy nên làm cái gì bây giờ? Người ta đều có cảm xúc giận chó đánh mèo, theo đuổi quá mức dụng tâm chỉ hy vọng được đền đáp lại. Nhưng không được đáp lại sẽ giận chó đánh mèo lên đối phương. Cho rằng đối phương có mắt không tròng, theo bản năng mà thương lấy mình, cảm thấy một mảnh chân tình của bản thân đều cho chó ăn cả. Thân thể Tô Hà căng thẳng, chợt mềm nhũn ra, cô nói "Tôi thay mình trong quá khứ xin lỗi anh."Tạ Lâu sửng sốt một giây, anh nghiêng người về phía trước, nheo mắt đi "Xin lỗi cái gì? Tôi không muốn em xin lỗi.""Xin lỗi còn cần anh đồng ý hả?" Tô Hà phản xạ hỏi lại, "Tôi vì mình mà xin lỗi!"Tạ Lâu nhướng mày, "Vậy tôi cũng phải vì tôi theo đuổi em trong khoảng thời gian này mà xin lỗi sao?"Tô Hà "......" Bị chặn không nói được gì nữa rồi. * Hai người nhìn nhau một hồi. Tạ Lâu lấy thuốc lá ra, vừa thấy, thuốc lá đã mềm rồi. Anh dùng sức bóp mạnh rồi ném tới thùng rác. Tô Hà chỉ cảm thấy phòng bao quá yên tĩnh, cô buông gối ra rồi nói "Tạ Lâu, anh có thể... Không cần thích tôi hay không?"Bởi vì anh thích, như vậy quá không chân thật. Cũng quá mức khiến người khác kinh hoảng. Mắt Tạ Lâu nheo lại, "Em đang nói cái gì?"Tô Hà không nói nỗi bất cứ điều gì khác, chỉ là lắc đầu "Bốn năm trước anh không muốn yêu đương, bốn năm sau tôi cũng không muốn yêu đương, anh buông tha cho tôi, có được không?"Cô hỏi thật sự đáng thương, như là đang cầu xin anh, ánh mắt kia bị bóng tối che phủ trông hết sức mềm yếu cùng quyến rũ. Tạ Lâu không trả lời, anh gõ đầu ngón tay lên đầu gối hai lần, biểu tình không có biến hóa, vẫn là dáng vẻ không tập trung kia. Mà đúng là bởi vì thái độ như vậy của anh. Ngược lại càng khiến người ta khó nắm bắt hơn. Tô Hà cũng chỉ có thể đi theo chờ, chờ anh mở miệng. Ngay khi cô định thảo luận cùng anh rằng cô có thể rời khỏi phòng bao này hay không. Thì Tạ Lâu lại nghiêng về phía trước thêm một chút nữa. Khoảng cách giữ hai người càng lúc càng gần, Tô Hà lập tức lùi về phía sau, Tạ Lâu nói với giọng lười nhác "Chạy cái gì? Không phải em đang cầu xin tôi sao?"Tô Hà cắn cắn môi, "Anh nói đi.""Em lại đây một chút, tôi sẽ nói." Tạ Lâu ngoắc ngón tay, khuôn mặt đẹp trai dưới ánh đèn kia càng nhiều thêm một chút gợi cảm. Tô Hà cứng đờ, không chịu đi qua. Tạ Lâu phỏng chừng đã sớm đoán được. Anh ấn đầu ngón tay vào khóe môi, một giây sau, Tô Hà mới vừa đứng lên thì anh đã nắm lấy bả vai của cô, đẩy cô đến trên sô pha. Cúi đầu, Tạ Lâu lấp kín môi cô. Đầu Tô Hà sắp nổ tung. Hoảng loạn giãy giụa, cô đưa tay đẩy ra. Tay kia của Tạ Lâu lại mở lấy cổ áo cô ra, nghiêng đầu hôn thật sâu, hung hăng mà đỡ lấy đầu lưỡi của cô, mà trên cổ, một bàn tay đang lướt trên da thịt của cô, một giây sau đã dò xét đi vào. Tất cả tiếng thét của Tô Hà đều bị mắc kẹt trong cổ họng, không có cơ hội hét lên vì chúng đều bị anh nuốt lấy. Đôi mắt Tạ Lâu tràn ngập vẻ điên cuồng, hung ác. Bọn họ sẽ không biết được. Tô Hà có bao nhiêu ngọt ngào. Hương thơm nơi đầu lưỡi của cô khiến anh trầm luân. Anh muốn giam cầm cô trong vòng tay anh để anh tận hưởng bất cứ lúc nào. * Nửa ngày sau, trong phòng bao chỉ còn tiếng thở dốc, còn có một tiếng khóc rất nhỏ. Tạ Lâu nghiêng đầu ghé vào bên tai Tô Hà, nhẹ nhàng mà hôn lên, giọng nói khàn khàn mà gợi cảm, "Tôi đối với em, không đơn thuần chỉ là động tâm, mà nhiều hơn nữa còn có ham muốn......""Hà Hà, em nói xem, tôi có thể buông em ra sao? Đến chết em cũng chỉ có thể nằm trong vòng tay tôi.""Em nói.... có được không?"Tiếng nói của anh vẫn luôn bên tai, anh nói đi nói lại nhiều lần. Đôi mắt của Tô Hà đều chứa đựng những giọt nước mắt, khóe môi này tuy không bị cắn nhưng mùi rượu lại nồng đậm. Bàn tay cô bắt lấy cổ áo anh. Nơi đó, rất đau. Đau đến nỗi cô không dám dùng tay sờ đến. Tạ Lâu ôm eo cô, thở phào nhẹ nhõm, giọng nói mang theo ý cười "Đưa em ra ngoài, tiếp tục cho em ăn sinh nhật nhé?"
Bạn đang đọc truyện Cô Ấy Quá Ngọt Ngào của tác giả Bán Tiệt Bạch Thái. Những năm trước đây, ngưỡng đầu vào của sinh viên tự do là quá thấp, bằng cấp vàng càng thấp đến nỗi chủ yếu ghi danh là có thể qua. Nhưng hai năm nay trở lại đây lại là một câu chuyện khác. Ngưỡng đầu vào cho các kỳ thi tự do là rất cao, sau khi thi đậu phải mất một thời gian dài để bồi dưỡng, lại không phải chỉ lấy một quyển sách là được, do đó bằng tốt nghiệp càng ngày càng được các công ty công lớp cho sinh viên tự do ở Đại học Hải Thành lại là nhân tài kiệt xuất trong đó. Đa số xí nghiệp sẽ an bài những nhân viên cần bồi dưỡng rồi ném tới lớp tự do ở Đại học Hải Thành. Thật tốt cho một lớp ""vàng"".. Người đến nộp học phí thật sự rất nhiều nhưng may mắn thay lại phân ra thành mấy đợt. Sau khi Tô Hà cùng Ôn Mạn tách nhau ra để nộp học phí xong, nhận được chìa khóa của ký túc xá rồi mới tung tăng xuống yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Mạt Thế Không Gian Nam Thần Độc Sủng Vợ Tang Thi và Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng.
Editor Mứt Chanh & Sunn Ngày mở hố 25/3/2020Tên gốc 她太甜Tác giả Bán Tiệt Bạch Thái 半截白菜Thể loại Hiện đại, Hào môn thế gia, Ngọt sủng, Tâm Tít TắpLịch đăng 2-3 chương hằng tuần Em cảm ơn chị Tâm đã des cho em tấm bìa siêu cute này ạ ^.^ VĂN ÁN Không ai có thể nghĩ đến rằng Tạ Lâu sẽ yêu Tô Hà, yêu đến chết đi sống lại, yêu đến đứt từng đoạn ruột. Yêu đến cực đoan, cố chấp, chỉ cần ai liếc nhìn cô nhiều thêm một chút thì anh đã muốn người đó chết…… Ngoại trừ anh, ai cũng không xứng với em. —— Tạ Lâu 🍇 MỤC LỤC 🍇 🍇CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2🍇 🍇CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5🍇 🍇 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 🍇 🍇CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10🍇 🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇 🍇CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 🍇 🍇 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15🍇 🍇CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 🍇 🍇CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20🍇 🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇 🍇 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 🍇 🍇 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 🍇 🍇 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 🍇 🍇 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 🍇 🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇 🍇 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 🍇 🍇 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 🍇 🍇 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 🍇 🍇 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 🍇 🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇 🍇 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 🍇 🍇 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 🍇 🍇 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 🍇 🍇 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 🍇 🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇 🍇 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 🍇 🍇CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 🍇 🍇 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 🍇 🍇 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 🍇 🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇 🍇 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 🍇 🍇 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 🍇 🍇CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 🍇 🍇 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 🍇 🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇 🍇 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 🍇 🍇 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 🍇 🍇 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 🍇 🍇 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 🍇 🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇 🍇 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 🍇 🍇 CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 🍇 🍇 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 🍇 🍇 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 🍇 🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇 🍇 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 🍇 🍇 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 🍇 🍇 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 🍇 🍇 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 🍇 🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇🍇 🍇 101 102 🍇 🍇 103 104 105🍇 🍇 106 107 🍇 🍇 108 109 🍇 🍇 110 111 🍇 🍇🍇🍇🍇 HOÀN 🍇🍇🍇🍇
We will keep fighting for all libraries - stand with us! Internet Archive logo A line drawing of the Internet Archive headquarters building façade. Upload icon An illustration of a horizontal line over an up pointing arrow. Upload User icon An illustration of a person's head and chest. Sign up Log in Internet Archive Audio Live Music Archive Librivox Free Audio Featured All Audio This Just In Grateful Dead Netlabels Old Time Radio 78 RPMs and Cylinder Recordings Top Audio Books & Poetry Computers, Technology and Science Music, Arts & Culture News & Public Affairs Spirituality & Religion Podcasts Radio News Archive Images Metropolitan Museum Cleveland Museum of Art Featured All Images This Just In Flickr Commons Occupy Wall Street Flickr Cover Art USGS Maps Top NASA Images Solar System Collection Ames Research Center Software Internet Arcade Console Living Room Featured All Software This Just In Old School Emulation MS-DOS Games Historical Software Classic PC Games Software Library Top Kodi Archive and Support File Vintage Software APK MS-DOS CD-ROM Software CD-ROM Software Library Software Sites Tucows Software Library Shareware CD-ROMs Software Capsules Compilation CD-ROM Images ZX Spectrum DOOM Level CD Books Books to Borrow Open Library Featured All Books All Texts This Just In Smithsonian Libraries FEDLINK US Genealogy Lincoln Collection Top American Libraries Canadian Libraries Universal Library Project Gutenberg Children's Library Biodiversity Heritage Library Books by Language Additional Collections Video TV News Understanding 9/11 Featured All Video This Just In Prelinger Archives Democracy Now! Occupy Wall Street TV NSA Clip Library Top Animation & Cartoons Arts & Music Computers & Technology Cultural & Academic Films Ephemeral Films Movies News & Public Affairs Spirituality & Religion Sports Videos Television Videogame Videos Vlogs Youth Media Search the history of over 808 billion web pages on the Internet. Search the Wayback Machine Search icon An illustration of a magnifying glass. Mobile Apps Wayback Machine iOS Wayback Machine Android Browser Extensions Chrome Firefox Safari Edge Archive-It Subscription Explore the Collections Learn More Build Collections Save Page Now Capture a web page as it appears now for use as a trusted citation in the future. Please enter a valid web address AboutBlogProjectsHelpDonateContactJobsVolunteerPeople About Blog Projects Help Donate Donate icon An illustration of a heart shape Contact Jobs Volunteer People Audio Item Preview Flag this item for Graphic Violence Explicit Sexual Content Hate Speech Misinformation/Disinformation Marketing/Phishing/Advertising Misleading/Inaccurate/Missing Metadata audio Cô Ấy Quá Ngọt Ngào Topics Cô Ấy Quá Ngọt Ngào Cô Ấy Quá Ngọt Ngào Addeddate 2022-02-10 030112 Identifier co-ay-qua-ngot-ngao Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. 121 Views DOWNLOAD OPTIONS download 1 file ITEM TILE download download 1 file TORRENT download download 1 file VBR M3U download download 20 files VBR MP3 Uplevel BACK CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 10 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 11 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 12 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 13 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 14 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 15 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 16 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 17 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 18 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 19 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 2 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 20 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 3 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 4 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 5 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 6 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 7 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 8 Radio Tv download CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tập 9 Radio Tv download download 65 Files download 25 Original SHOW ALL IN COLLECTIONS Folksoundomy Vietnamese Audiobooks Folksoundomy A Library of Sound Uploaded by Truyen Audio VN on February 10, 2022 SIMILAR ITEMS based on metadata Terms of Service last updated 12/31/2014
co ay qua ngot ngao